Hợp tấu mùa trăng

 

Hợp tấu muà trăng 

Con rạch nhỏ, dòng nước cạn bày hai bãi bùn non. Bóng chiều ngã dài trên ngọn hai hàng cây gừa , rể loà xoà như tóc xõa, buông xuống tận lòng sông. Dừng tay, người bạn chèo gọi vào trong khoang:
– Cậu hai, đoạn nầy cạn quá . chắc không chống xa hơn nữa được, hay là mình tạm nghỉ, chờ con nước lên rồi đi tiếp nha cậu ?
Từ trong mui ghe người thanh niên buông quyển sách xuống, thong thả nhìn bóng nắng , nhìn con lạch nước thu laị không đầy hai thước tây . Chép miệng 
– Sắp tối rồi, chờ nước lớn cũng gần nửa đêm mất .
– Không sao, sáng trăng mà cậu, cạn như vầy thì chống khó quá, , nước lớn chèo nhanh hơn, chứ caí đà nầy biết chừng nào mới qua hết con rạch, còn cả hai ba cây số nữa mới ra tới vàm Bắc Đuông .
– Ừ, nghỉ dưỡng sức cũng được, ngươi chèo cả ngày nay rồi. Tấp vô chỗ kia , ta lên bờ daọ chơi một chút 
– Câụ đừng đi xa, Ông có dặn …
Người bạn xếp hai mái chèo dọc the thành ghe, nhổ cây sào tre chống xuống bùn, lớp bùn non sền sệt, thân cây sào lún sâu xuống cả nửa thước tây , chiếc ghe ngoan cố nằm đong đưa trong lòng con lạch nhỏ. Người thanh niên bứớc ra gần mũi ghe, ước lượng khoảng cách từ lòng sông để lên bờ. Ẩn hiện trong nắng chiều, mái nhà ngói đỏ xa xa, chung quanh thôn xóm lặng lẽ nằm dọc theo hai bên bờ con rạch, khoí bêp toả nhẹ nhàng. Lâu lắm, không còn nhớ tự bao giờ, trong ký ức muôn màu, caí không khí rộn ràng đón Tết cuả thôn quê, những ngày bé thơ theo song thân về quê ngoại xa xôi . 
– Câu chờ cho mũi ghe cập sát lại , rồi hãy lên bờ , chỗ cây cầu dừa trước mặt đó .
Cầu chỉ là cây dừa dài thả nằm ngay trên mặt bùn đen, thân cây khắc từng nấc cho dễ bám. Quân cởi giày ra , gấp lai quần lên quá nửa ống chân, bước thử lên thân cây , gang bàn chân chạm vào lớp phù sa bám trên thân cây dừa, cảm giác lành lạnh , nhớ lạị ngày tuổi nhỏ, mê bỏ dép chaỵ chơi với đôi bàn chân trần, bao nhiêu lần bị Mẹ cấm ra sân. Quân bước cẩn thân, bám từng bước chân, mùi bùn non toả theo hơi mát từ lớp da trong gan bàn chân thấm vào tận ký ức . Mùa mưa dầm, trên đường đến trường, đất sét lầy lội bám vào dép, càng bước đi, đất sét quyện dầy thêm, nặng đến không giở nổi , chỉ còn cách bò dép đi chân trần, bấu ngón cái chặt xuống, mím môi bước, thật ngoan cố, nhất định không chiụ cho người bạn hầu cõng đi …khi về đến nhà ống chân dính bê bết bùn , Mẹ phải dẫn ra sân lộ thiên, tắm rửa, xối nước từ đầu xuống chân, chà hai bàn chân đến đỏ hồng …
Hít một hơi dài, không khí căng đầy hai buồng phổi, mùi thơm nồng nàn ngay ngái cuả rơm rạ vừa mới cắt, những ngôi nhà lá núp sau tàng cây, trước sân nhà trải đệm, lúa muà vừa đập xong, đổ thành đống cao ngùn ngụn, khói bếp toả lên nhẹ nhàng. Bước thong thả dọc theo bờ sông, qua một khúc quanh, khuất sau buị tre gai, thân tre theo gió luà nghiến vào nhau kẽo kẹt, tiếng lá reo vui, tiếng trẻ cười thánh thót, chợt tắt nghẽn lại, hắn nhìn sửng vào người lạ mặt, trên môi nụ cười chưa kịp khép, thằng bé chừng chín mười tuổi xuât hiện thật bất ngờ. Quân chưa kịp hỏi thăm thì nó đã chaỵ vụt đi, nhìn theo bóng nó khuất sau tàng lá, Quân tiếp tục bước đi.Thằng bé lại xuất hiện bất chợt như trước, theo sau chân là người thiếu nữ.
– Đó, em đâu có quáng mắt , thực là có người lạ đến mà 
Cô thiếu nữ tay bưng caí rổ đầy rau lang xanh ngắt, khuôn mặt tròn đầy đặn, làn da hồng xinh xắn, tóc daì quá nửa lưng, kẹp lại gọn gàng. Cô e thẹn dừng lại, nép mình bên vệ đường, liếc nhìn người khách lạ rồi kéo tay thằng bé con , hai chị em theo nhau khuất dần cuối con đường vào thôn xóm .

Bộ bà ba luạ trắng nhàn nhạt trong nắng chiều, chiếc kính lão nằm ngang trên sống mũi, tay cầm ngọn dao nhỏ, tỉa từng cành con, bông Nguyệt Quí trắng tinh thơm ngát, nặng triũ cành, Mai Chiếu Thuỷ đong đưa theo gió nhẹ, cội mai già gốc to cả vòng tay, đứng kề bên bàn Thông thiên, từng chiếc lá xanh vun thành đống nhỏ trên mặt đất , Cụ lặng lẽ tuốt lá, bấm ngón tay, tháng chạp muà trăng tròn, con nước lớn, thời điểm tốt để tuốt lá Mai, Cụ nghĩ thầm , phải nhắc bọn trẻ siêng năng gánh nước tưới mấy gốc Mai cho kịp nở hoa vào ngàyTêt . Bất chợt, Cụ ngạc nhiên nhìn xuống, ẩn trong tàng lá xanh, nụ hoa Mai nhỏ nấp sau cành, e ấp nở, phơi năm cánh mong manh vàng nhạt, bao nhiêu năm nay, hoa Mai không nở sớm. Cụ ngước mặt lên, nhìn thấy người khách lạ đang thư thả bước đến gần, mắt nhìn vào nhà dường như đang tìm kiếm, thăm dò, cụ cất tiềng hỏi :
– Cậu từ đâu đến, muốn tìm nhà cuả ai trong xóm nầy ?
– Thưa chaú là khách lỡ đường, đi ngang qua đây, ghe mắc cạn nên lên bờ daọ chơi chờ con nước lớn mới đi tiếp.
– Trời cũng sắp tối rồi, cậu đã dùng cơm nước gì chưa? Mời câụ ghé lại dùng bửa cơm đạm bạc
– Cháu đường đột, không dám làm phiền chủ gia.
– Phiền cái nỗi gì, trước lạ sau quen, để Qua bảo bầy trẻ dọn thêm chén đũa, câu dùng chén cơm lấy thảo,
– Thật cảm ơn Chủ gia , cung kính không bằng, cháu xin vâng lời .
Căn nhà lợp ngoí đỏ âm dương, nền xây bằng đá ong, từng phiến tiếp nối, tấn chặt chẽ chung quanh, gian giữa kê bộ trường kỷ màu gỗ đen bóng ngời, trong mâm cơm, con cá trê vàng chiên dòn dầm nước mắm gừng, diã rau lang luộc xanh ngắt, tô canh bầu trong vắt,, thức ăn mộc mạc cuả vùng đồng quê, Quân nhìn aí ngại, vì không biết phải làm sao đền đáp nhiệt tình cuả chủ gia. Ông cụ lại chân tình mời mọc
– Cậu cứ tự nhiên dùng bữa với qua, thằng Hai nhà nầy đi thăm đồng chưa về kịp, còn bầy trẻ nhỏ , chúng nó ăn cơm với bà .
– Dạ cháu xin mời chủ gia .
Quân nâng chén cơm gạo đỏ Trung Hưng, ăn ngon lành như bữa cơm ngày thơ ấu, hạt cơm khô rời, vị ngọt lạ lùng. Từ lâu lắm rồi, nhớ rằng Ngoại vẫn thích hạt gạo nầy, lần nào sang thăm con và cháu Ngoại cũng mang theo cả giạ để kiến biếu hai bên. Ngoại chê gạo trắng dẻo cơm như nếp, nấu trong nồi nhôm nhạt mất hương quê, vị cơm không còn ngon ngọt đậm đà . Gạo đỏ, Nàng Tây , Trung Hưng, phải nấu trong nồi đồng, canh lửa cho vừa sôi để chắt nước cơm thật quánh đặc, lớp rán trên mặt dầy như bánh ướt tươi , Ngoại thích uống nước cơm, mặc dù hàng bữa luôn có canh bầu canh bí, Ngoại vẫn luôn có tô nước cơm bên cạnh, là thói quen tự bao giờ . Câu hỏi cắt ngang dòng tư tưởng 
– Cậu từ đâu sang ? Đi thăm ai ? Làng nào ?
– Dạ cháu về bên Bắc Đuông thăm Ông Ba Nghĩa, và thăm Ngoại cháu ở Ngã Tư
– Cậu là cháu gọi Ông Nghĩa bằng gì ?
– Dạ gọi bằng cậu, Má cháu là dì thứ Năm
– Ừ! thế thì chỗ quen biết cả mà, Thỉnh thoảng Qua cũng sang thăm ông Ba , sao Qua chưa gặp Cậu bao giờ ?
– Dạ cháu đi học xa, chỉ khi Giỗ Tết mới được về thăm quê ngoại
– Ạ ! Thảo nào, thôi Câu dùng thêm chén cơm nữa đi 
Chuyện trò bắt đầu từ muà màng cuả năm nay, đến những biến chuyển cuả thời cuộc…càng về sau, hai mái đầu tương đắc , cho đến khi ngọn đèn dầu thắp sáng được mang ra , lúc bữa ăn vừa tàn. Chủ gia mời người khách bất ngờ sang bộ trường kỷ, cuộc đàm đạo bất tận…
Người đàn ông mặc bộ áo nâu bước vào, anh cuí chào thân sinh, gật đầu cùng người khách trẻ, bóng tối nhá nhem không nhìn rõ khuôn mặt nắng mưa rắn rỏi, 
– Thưa ba! 
– Thằng Hai về , con đi tắm rồi ăn cơm 
Anh dạ, rồi rút lui vào nhà sau. Buổi chiều xuống êm ái, vầng trăng vừa mọc lên thấp thoáng sau ngọn cây, tuấn đấu tháng chạp, trăng sắp tròn, trong xóm nhỏ, tiếng chày quết bánh phồng nhịp nhàng văng vẳng xa xa. 

Bàn tay vuốt nhẹ lên thanh trúc, tấm thân thon thả, lóng nhỏ mong manh, nhả ra từng âm thanh, tiếng trầm như gió thôỉ thì thầm, tiếng bổng như mây trôi vi vút, theo bóng trăng bay lượn chập chờn, theo tiếng lá eỏ lả reo vui …Trong cái im lặng trong suốt , ánh nắng nhạt nhoà ban chiều chìm khuất sau bóng cây, ánh trăng nửa diụ dàng, nửa e thẹn, như người tiếu nữ trong tranh vén rèm tha thướt bước ra, ánh sáng huyền hoặc, theo từng bước chân nghê thường bay lượn trên hàng dừa, thanh âm luạ là quyện theo tiếng sáo trúc. Quân ngẩn ngơ, lâu lắm rồi, cung bậc nghe quen thuộc, không biết đã từ bao giờ, những âm thanh ngọt ngào như tiếng ru con, ngày măng sữa còn nằm trên ngực Bà, ngủ ngoan trong tiếng hát ầu ơ.
Quân nhìn xuống bến sông, ngôi nhà thuỷ tạ lung linh trong ánh sáng u huyền, hình dáng cuả người thiều nữ cũng khi mờ khi hiện trong ánh trăng. Chủ gia nhìn theo ánh mắt cuả người đối diện, lặng lẽ bước sang gian bên, khi trở ra trên tay người cầm chiếc Độc Huyền đen bóng màu gỗ, đưa tay mời, chủ khách theo nhau xuống căn nhà thuỷ tạ bên bờ nước. Ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh lan can, bàn tay nhẹ nhàng nhấn cần đàn, âm thanh trầm hùng, như tiếng trống đồng nghìn năm cũ, vuốt nhẹ dây tơ , tiếng trăm dâu rì rào trong gió mới. Những giọt thánh thót thăm dò, cung bậc như nước nguồn xuôi chảy, khi diụ dàng thiết tha, khi bàng hoàng thảng thốt, như tiếng vó câu thôi thúc, như tiếng chim goị đàn, như đôi cánh tung ra trong trời rộng . Trong caí im lặng tịch mịch của đêm, trong ánh sáng diụ huyền, Quân ngỡ như hồn đang bay trong khung trời đẫm hương hoa bát ngát.
Không như những bóng ma từ nghìn năm trước, bên cạnh tiếng âm hồn thôi thúc goị nhau, thanh âm cuả ngày tuổi nhỏ, khi nghe giàn Bát âm lê thê báo đám tang trong thôn xóm, âm thanh gắn liền với nổi sợ hãi ma quái, cuả khói hương và lời kinh cầu, cuả tiếng trống lung tung hoà tiếng đàn nhị thê thiết. Không giống như tiếng trống Chầu giục giã trong đêm thâu, một trăm lẻ tám tiếng, goị nổi xôn xao trong lòng, gọi bước chân tuổi nhỏ như dài thêm tung bay theo từng cánh diều căng gió, gọi tiếng Quan viên xướng lên ngân nga tế đất trời cuả ngày lễ Kỳ yên ngỡ đã mờ sâu trong trí nhớ.
Quân nghe trong lòng có điều gì ấm lại, lan toả như khói sương, gần gũi hơn da thịt. Như dòng sông lan man từ nguồn cao rồi cũng xuôi về biển rộng. Biến mất những hồn ma, tan đi những thê thiết, tiếng nhạc ngựa reo vui, tiếng nô nức đợi chờ, tiếng tim đập rộn ràng cuả nàng thiếu nữ theo chàng về dinh *. Tiếng hùng tráng cuả tướng quân khải hoàn ca . Ngôi thuỷ tạ như đền dài tráng lệ hồi sinh . Có lúc như Cô Tô thành cuả Ngô Phù Sai vang lừng tiếng nhạc , sáng rực hoa đăng vì người đẹp Tây Thi , như Cung Quảng Hàn cuả Đường Minh Hoàng diụ dàng thanh thoát nhã nhạc quyện hoà theo gót ngọc Dương Thái Chân . Có khi trầm buốn như tiếng đàn mang tâm sự cuả Minh Phi Chiêu Quân vọng về cố quốc, thê thiết như tiếng hí ngựa Hồ theo gió bấc gởi đau thương . Khi lại êm ái hiền hoà như Lưu Thuỷ, như tiếng suối reo nhẹ nhàng .
Anh Hai, người sử dụng cây đàn Lục Huyền cầm đã đưọc thích nghi thay đổi lại, hàng phím móc sâu trên cần đàn, phát ra những âm thanh sâu sắc, luyến laý theo ngón tay, khi rung, khi nhấn, khi vuốt ve theo từng bậc ngũ cung, hoà theo tiếng đàn Nhị reó rắc, tiếng đàn Kìm trầm ấm, tiếng đàn Tỳ thiết tha. Nhịp song lang giòn giã lúc khởi đầu, khi chấm câu, khi báo hiệu cho các tài tử chuẩn bị vào bài, khi bản rao tươi vui khởi sắc, chuyển sang ai tha thiết, thả về Nam xuân đaỏ sang Ngũ cung, luồn về hơi oán xuống Phụng Hoàng , như dây cương trên bờm chiến mã, khi buông thỏng khi căng, như cánh buốm khi no gió, khi hạ lèo thư thái lan man …
Những người nghệ sĩ không sân khấu, không màn nhung, giữa thiên nhiên trầm mặc, bên cạnh con rạch nhỏ nước khi đầy khi cạn, thanh âm thấm từ lóng trúc, từ gáo dừa, từ manh gỗ song lang giữ nhịp, từ sơi tơ đồng run rẩy theo ngón tay. Đêm sâu cùng tiếng nhạc, cùng ánh trăng , đêm hội ngộ cuả tài tử giai nhân, từng bóng người theo nhau, những cung bậc chìm lắng, như dòng nước âm thầm chảy vào lòng con rạch nhỏ, sức sống muôn đời theo dòng máu chảy về Nam, hoà quyện vào mạch phù sa, thấm nhuần theo chân lúa xạ .
– Cậu Hai, con nước đã lên cao, ghe phải nhổ sào đi cho kịp.
Quân quyến luyến nhìn theo ánh trăng ngã về Tây , chắp tay từ giã cụ già và ban nhạc đờn ca tài tử, trong lòng thật vấn vương, mái chèo nhẹ nhàng xẻ nước, bên tai còn nghe tiếng hát ngọt ngào 
– “ Đố ai kiếm được cái vẩy con cá trê vàng, cái gan con tép bạc ….” ** 
Nhớ tiếng hát tinh nghịch tưoi thắm không kiểu cách 
– “ Ngó ngó lên chót vót , bân rồi lại cầy bân, có caí con khỉ đột nó ăn nó ăn trái bần ….” ***
Sang ai oàn thiết tha 
– Từ Phu tướng …****
Ngọn gió khuya rạt rào khua lá dừa , tiếng sáo vọng theo từ xa luyến lưu tha thiết … Con rạch nhỏ như hình ảnh trong trí nhớ mù khơi ….

Tất tả hối người bạn chèo, Quân nhìn sang hai bên bờ, vẫn là những mái tóc rể gừa thả xuống lòng sông. Con rạch nhỏ, đoạn nầy thường cạn nước, khóm dứa gai mọc lấn miết ra gần giữa dòng, qua cái doi nầy, khúc ngả ba, bên kia là xóm nhà. Quân nhớ như in, bụi tre gai bên con đường mòn nhỏ, khuôn mặt trẻ thơ và ánh mắt thẹn thùng cuả người thiếu nữ năm xưa.
– Ngươi ngừng lại chổ bến kia đi , ta sẽ lên bờ, dễ tìm hơn 
Chiếc ghe hầu cắm lại, không chờ cho dây cột, Quân bước vội ra mũi ghe, cây cầu rong rêu bám. Bóng nắng thưa chiếu qua tàng lá, xuống mặt đất thành những hình thù kỳ lạ, mặc cho người bạn cheo và chiếc ghe phiá sau , Quân bước lên con đường nhỏ, phiá xóm nhà trong xa . Lạ thật , đi một đoạn đường dài, xóm nhà lá nằm kia, maí ngói đỏ âm dương và khu vườn Mai bên cạnh đó, tưởng là mắt chói ánh nắng chiều, Quân bước vội vàng hơn .
Gốc mai già nằm hiu hắt , cột bàn thông thiên còn lại mấy viên gạch hững hờ. nền đá ong chỏng chơ không mái ngói. Quân duị mắt … lẽ nào ?? Đi vòng quanh mấy góc sân , cố tìm lại chút vết tích, căn chính nằm đây, bộ trường kỷ giữa nhà, bên trái là gian nhà chứa các nhạc khí, kia là bờ sông, ngôi thuỷ tạ …
Quân thẫn thờ nhìn mấy chiếc cột nghiêng ngã, nhớ mái tóc trăng soi, câu hát trữ tình , tiếng đàn tranh trong vắt, âm thanh theo ngón tay uốn lượn, nửa đưòng cong bán nguyệt như đôi mày. Nhớ tiếng song lang khởi nhịp, tiếng đàn nguyệt trầm ấm lan ra từng ngọn cỏ xôn xao, tiếng sáo trúc vút cao như thiên thai mở ngõ. Bản Bắc sang Nam, hơi ai sang oán, người chủ soái đưa các thầy đờn bắt theo , giọng hát khi trong trẻo, khi diụ dàng, khi thiết tha khi ai oán. Hơi thở nhẹ từ cành lá, nhịp đập loạn trong trái tim, Quân đối diện con sông con hỏi người năm cũ, hồn dật dờ hà phương ??

– Bác, cho cháu hỏi thăm 
– Cậu vào nhà đi , tôi biết cậu là ai rồi , chỗ nầy không tiện đứng lâu.
Theo chân người trung niên , băng qua cây cầu khỉ nối hai bên bờ mương , mái lá thấp thoáng sau bóng tre . Kéo tấm liếp che hờ ngang khung cửa, căn nhà nhỏ chỉ vỏn vẹn chiếc giường tre đóng cọc xuống sàn nhà, nửa bên kia cũng là những thanh tre nối thành sạp vưà làm ghế vưà làm bàn.
– Câu ngồi nghỉ chân, Qua rót chén nước
– Không dám phiền chủ gia, cháu chỉ muốn hỏi thăm
– Qua biết, chuyện thương tâm
– Chuyện gì ??
– Tháng tư, năm ngoái, họ bố ráp ngang qua, từ bên rạch Rít , qua Mương Trâu, bao nhiêu thanh niên trốn thoát , Chủ Soái gặp nạn, chúng nghi người theo Quốc Dân đảng, mang ra bắn trước bàn Thông thiên .
– Còn cả nhà ? Ban nhạc tài tử ?
– Tiêu tán hết rồi, nghe chừng về quê Ngoại …Chúng nhiều lần trở lại, cậu Hai mang cả nhà tản cư , thật là chuyện không may 
Quân lặng người, dường như chính viên đạn xuyên qua trái tim mình, những giọt máu thấm xuống lòng đất, bên cội mai .
– Cháu cảm ơn bác, xế chiều rồi , cháu xin phép 
– Thôi Cậu đi keỏ muộn, trời tối mau, không nên dần dà nữa 

Nhìn lại nền đá ong, căn nhà thuỷ tạ còn giòn giã tiếng nhạc trong ký ức, khuôn mặt hồn nhiên, mái tóc nhuộm ánh trăng, nhịp song lang mạnh mẻ khởi đầu. Vuốt những nếp nhăn không dưng mà khắc vào vầng trán rộng, dòng sông chảy nhẹ in giọt nắng mong manh cuối cùngQuân baỏ bạn chèo nhổ saò lui ghe .

* Lý ngựa ô nam 
** Lý áo vá quàng 
*** Lý con khỉ đột 
**** Dạ cổ hoài lang 

Áo Tình


Áo tình

Mong manh chiếc lá vàng thêu
Vàng thơ em trải nắng chiều soi chung
Mềm môi tiếng gọi muôn trùng
Thiết tha em ngóng bắc phong nhớ người

Tay nào nét bút trêu ngươi
Vầng trăng em chẻ tìm lời ái yêu
Dáng trong mơ thơ yều kiều
Mảnh tình si nhuốm tịch liêu chốn nầy

Cho em một chút đắm say
Ươm tơ dệt lụa em may áo tình

Vũ Thị Thiên Thư

Một tấm chân tình

Một tấm chân tình

Cuộn một lá cải xanh, môt lát chuối chát, khế, gừng non,  rau húng cây, lá quế,  ngò om gắp một con mắm cá trèn, một miếng thịt ba chỉ luộc thái mỏng, chấm nhẹ vào diã giấm ớt anh chậm rãi nhai như chiêm nghiệm từng thứ hương vị hoà quyện lại, chiêu một ngụm rượu đưa cay, quay khuôn mặt mãn nguyện quay sang anh bảo Quân:

–         Chú phải ăn từ từ với đủ thứ hương vị rau
sống như vậy, thứ mắm cá trèn nầy cuả người nhà  làm tận Bạc Liêu, độ muối mặn cùng chao đường rất vừa vặn, không ngọt lừ dẻo quánh hay mặn chát như thứ  mắm bày bán
đầy ngoài chợ đó đâu.

–         Nhìn thấy đã biết là rất ngon, đúng là thức chọn lọc, từng con mắm trèn xé mỏng vừa ăn lắm, ước gì có chút rượu nếp nguyên chất để nhấp một ngụm vào thì mới đủ bộ hén.

–         Ừ, chú mầy nói như người nghiện trầu cau vôi thuốc  vậy, nhưng anh cũng đồng ý ăn
thức nầy mà uống rượu Cognac thì hỏng bét, tệ  thì có Vodka  Tribble Distilles cũng tạm được. Nói không phải chứ caí chuyện ăn nhậu cũng là một nghệ thuật chứ bộ dỡn sao.

–         Có nghề chơi nào mà không lắm công phu đâu anh Hai.

–         Chuyến về quê ăn Tết hồi năm ngoái đó, anh đã tìm về tận kinh cùng Cà Mau, anh sống gần suốt cuộc đời nầy rồi, nhưngcho dù có đi xa bao nhiêu năm nữa, vẫn thấy tình cảm quê nhà đậm đà không sao quên được. Để anh kể lại hết cả câu chuyện cho chú mầy nghe hén.

1

Cuối con đường quốc lộ lớn là khu chợ quê hiu hắt. Chiếc xe du lịch bốn chổ ngồi ngừng
lại trước cửa gian hàng bán nước nhỏ, người tài xế trẻ bước vào hỏi thăm, anh
ta đứng tần ngần suy nghĩ rồi trở lại chiếc xe thò đầu vào nói với người ngồi bên
trong.

–         Cậu Hai, ở đây chỉ có một khách sạn nhỏ phía bên kia đường thôi, đi xa hơn nữa thì không biết mình  có kiếm được chỗ nào để nghỉ qua đêm không .

–         Thì mình cứ đi tới, chắc chắn phài có đường đến đất mũi ở cuối bãi chứ.

–         Cháu chỉ sợ trời tối xuống không tìm ra nhà trọ để cậu mợ ngủ qua đêm .

–         Hãy còn chưa xế bóng mà lo lắng gì. Cứ đi rồi mình sẽ tính tiếp .

 

Bến phà nhỏ nằm cuối con đường nhựa lưa thưa khách dừng xe gắn máy chờ qua sông, chiếc xe du lịch dừng lại, người đàn ông trung niên xuống xe, ông ta bước vào căn chòi lá che tạm, treo lủng lẳng mấy chùm bánh lá, nước ngọt…

–         Cô quán cho tôi hỏi thăm, phía bên kia bến phà nầy có con đường nào dẫn về vùng đất mũi cuả Kinh Cùng không vậy ?

Người phụ nữ ngồi phía sau gian hàng thoáng nhìn không đoán được tuổi đời, một nửa khuônmặt che sau vành nón lá tơi tả , bà ngước nhìn lên chậm rãi trả lời

–         Qua bên sông rồi chỉ có một con đường trước mặt thôi, ông đi đến cuối cùng sẽ thấy khu đất mũi .

–         Ở đó có nhà trọ hay hàng quán cơm cháo gì không vậy cô ?

–         Ối ! Khu vui chơi du lịch lớn nổi tiếng ở đây mà, có khách sạn, nhà hàng, không thiếu thứ gì đâu ông.

–         Vậy sao, hồi nảy trên chợ họ bảo đường cùng rồi không có chợ buá gì nữa ráo.

–         Họ nói gạt ông rồi, sao lại không, nhà hàng khách sạn, không thiếu thứ gì hết, chắc họ ế ẩm quá nên tính nói để ông ngủ lại đó. Ông cứ đi qua phà, cũng gần tới rồi, hãy còn sớm chán mà.


Cám ơn cô quán, vậy cô quán bán cho tôi bao thuốc lá hén.

2

–         Rồi anh có tìm được khách sạn như bà quán chỉ dẫn không vậy ?

–         Được chứ sao không, khi qua khỏi con kinh đó, đi không bao lâu là đã tới đất mũi rồi, không những khách sạn mà còn có cả trung tâm du lịch và rất nhiều khách đang viếng thăm. Chú có nhớ anh em mình mấy năm trước đi thăm vùng đất mũi Key West cuả tiểu bang Florida, chú đã chở anh đến chụp hình ở cây số cuối cùng nằm sát bờ biển Nam nước Hoa Kỳ, lần nầy về thăm quê nhà anh nhất định sẽ đi tìm cây trụ cuối cuả đất nước Việt Nam mình.

–         Vậy chứ Anh có tìm được không ?

–          Nhất định phải được chứ. Nhưng bây giờ Đất mũi đã biến thành trung tâm du lịch rồi, không còn như những ngày tháng cây mắm cây đước cành lá um tùm, anh vừa chống dầm vừa xua muỗi, chân không dám thò xuống bùn sợ làm vật hiến máu cho điã mẹ đĩa con. Buồn vui lẫn lộn, nhớ lại thời anh lặn lội khắp vùng Năm căn, Giáp nước, rồi lại thêm  lúc còn lang thang tìm ngõ ngách để vượt biên, vậy mà bây giờ đã không còn tìm được chút hình ảnh dính vấp với ngày xưa, khu rừng đước biến thành một thắng cảnh cho du khách vào xem, có lối mòn, cầu treo… Còn đất mũi thì đã xây cất khán đài, trồng trụ xi măng phân định ranh giới cuả ba quốc gia, cái nầy anh thật không hiểu là  tại sao lại có ranh giới cả ba quốc gia, anh nhớ bài học Lịch Sử từ ngày còn cắp sách “Đất nước chúng ta hình cong chữ S, đã từ lâu biên cương phân định từ  Ải Nam quan cho đến mũi Cà mau “ . Bờ biển từ Móng cái Hải phòng dẫn tới chóp mũi Cà mau  dài ba ngàn cây số, hổng lẻ anh già rồi đã không
còn nhớ bài học thuộc lòng tự thuở bé hay sao ?

–         Anh chưa già đến lú lẫn đâu. Chuyện Lịch Sử từ ngàn xưa cho đến bây giờ, ông cha mình đã đổ bao nhiêu là máu để bảo toàn và truyền lại, con cháu phải luôn gìn giữ mới đúng đạo lý chứ sao lại nhu nhược đem dâng hiến cho người.

–         Thì đã biết vậy nhưng phải nói ra cho đỡ ấm ức vậy mà. Cho dù trong cái khó bó cái khôn, bần cùng sinh đạo tặc, lắm kẻ gian ngoan, nhưng dù sao bên cạnh những con người biến đổi vì thời cuộc đó, vẫn còn có những tấm chân tình, mộc mạc cuả người nhà quê mình. Ở cái tuổi gần đất xa trời như anh, còn được diễm phúc đi viếng điểm cuối cùng cuả đất nước, bản thân anh lưu lạc xứ người đã bao nhiêu năm nay, nhưng vẫn không làm sao quên được con cá linh muà nước giựt, đọt lá lụa ngày đầu mùa mưa, hương mắm đồng bay theo khói cơm chiều trong góc bếp. Chú cũng đã từng sinh ra, lớn lên, sinh sống, thật ra thì phải nói là lớn khôn ở xứ người lâu hơn thời gian ở quê nhà, vậy mà chú vẫn nhớ con mắm đồng, ghiền ly rượu đế  thì huống hồ gì tuổi hạc như anh.

–         Đúng là thời gian em lớn lên ở quê nhà ngắn hơn thời gian sinh sống bên ngoài, nhưng chắc chắn vẫn còn thèm tô canh chua cá lóc, con cá rô kho tộ, cá trê vàng chiên dầm chén nước mắm ớt hiểm mới hái bên hè, nhất là mắm cá đồng chan bông súng .

–         Ừ! Chú nhắc tô canh chua, để anh kể tiếp chuyến đi đất mũi đó. Tới nơi thì trời đã xế chiều rồi, nên anh bảo tài xế tìm khách sạn nghĩ qua đêm, mai sẽ đi thăm các nơi sau. Cơm chiều nay thì ghé tạm một quán ăn nào đơn sơ thôi, kêu một tô canh nóng, dĩa cá kho mặn định bụng là ăn cho qua bữa thôi. Bà chủ quán nhìn  Anh biết là khách xa đến, kêu mấy món thức ăn, bà bảo là chợ chiều đã tàn tự bao giờ, quán có thứ gì thì bán thứ ấy thôi. Nhưng nấu nướng thiệt là ngon miệng, tô canh chua, cá kèo kho, rau luộc, cơm nóng. Anh ăn đến mấy chén cơm no căng cả bụng. Sau khi trả tiền, anh hẹn với bà quán ngày mai sẽ trở lại ăn cơm chiều. vì trong ngày Anh còn đi lang thang thăm viếng thắng cảnh các nơi…

–         Có phải tại Anh đã đi cả ngày nên đói bụng,ăn cơm mới thấy ngon lành như vậy không ?

–         Chú biết tánh cuả anh, trừ chị cuả chú ra, ít người đầu bếp nào nấu ăn mà anh thấy vừa miệng lắm, quán nầy  nấu thật đúng với khẩu vị, ăn ngon thật tình  chứ không phải vì đói bụng đâu, anh hẹn với bà quán mai sẽ trở lại là thật lòng muốn ăn thử lần nữa xem có ngon như vậy không. Chiều hôm sau, thấy anh vừa bước vào là bà quán đã nói ngay “ Ông không cần thực đơn, hôm nay tui đã để dành  con cá thật đặc biệt cho ông rồi, chính tui tự đi chợ sáng nay tìm cho được nó, cái đầu cá tui nấu canh chua, còn mình cá sẽ kho mặn cho ông thưởng thức.” Anh ngạc nhiên nên mới hỏi lại : “Mà bà có chắc là tôi trở lại không ? Sao bà dám mua con cá to  vậy ? “  Bà ta trả lời “ Ông  hứa sẽ trở lại, tui đã nghĩ bụng, mua con cá nầy cho ông ăn, nếu ông không trở lại thì thà tui bỏ nó đi chứ  nhất định sẽ  không bán cho khách hàng nào hết”

3

Anh ngưng kể chuyện, thò đuả  gắp một con mắm cá trèn, một miếng thịt ba rọi,
lá tiá tô, húng cây, húng quế, ngò om, chuốc chát, khế…cuộn tất cả các thứ lại cho vào chấm nước giấm ớt, đưa vào miệng chậm rãi nhai, chiêu thêm một ngụm Vodka, khuôn mặt bình thản thường nhật chợt thoáng đăm chiêu, nhìn vào khoảng không gian trước mặt

–         Nói thật với chú, cho dù mai nầy có trở lại Đất mũi, anh cũng không biết là mình có tìm lại được cái quán nhỏ bên đường đó không. Ngay cả người chủ quán hay đầu bếp đó anh cũng không hình dung được khuôn mặt bà ta ra sao nữa.  Chú có thấy người nhà quê mộc mạc chân tình không? Chỉ có một lời hứa suông thôi, vậy mà bà ta dám để dành con cá ngon nhất lại chờ, nếu như chiều đó mà anh không trở lại, có phải là bà đã lỗ vốn rồi không ?

–         Vậy chứ Anh còn nhớ bài hát vọng cổ “ Tình anh bán chiếu “  đã đã thu thanh vào dĩa nhựa và đưa danh tiếng cuả nghệ sĩ Út Trà Ôn vang lừng thuở xưa không ?

–         Chú lại hỏi đố anh, sao lại không nhớ chứ, Câu chuyện si tình cuả anh bán chiếu, chỉ một lời hứa suông cuả cô gái bên bến chợ, anh chàng sang mùa chiếu dong ghe trở lại tìm người, bến vắng, người đã mắt tăm, anh vác đôi chiếu bông lang thang …

–         Thú thật, câu chuyện cuả anh sao mà giống như hai câu kết cuả bài hát

“ Chiếu nầy tôi chẳng bán đâu

Tìm cô không đặng tôi gối đầu mỗi đêm “

–          Ừ! Tấm thủy chung nầy, cũng ví như tấm lòng cuả bà quán, chỉ vì lời hứa suông cuả anh. Nhưng ngưòi ta thật tình, còn mình chỉ môi miếng đãi bôi thì quả là phụ lòng người ta lắm. bởi vậy, ăn ở phải có trước có sau ‘ nhân nghĩa tợ thiên kim, bạc tiền như phấn thổ”. Uống đi chú, cuộc đời đãi ngộ mình vào những lúc bất ngờ nhất phải không ?

 

Vũ Thị Thiên Thư

Phía sau bức tường

Phía sau bức tường

 

1

 

–         Mỵ , lảm gì mà hấp tấp , nghiêm trọng quá vậy ?

–         An, có bay sang ngay được không?

–         Được chứ, nhưng có thể nói cho An biết chuyện gì không? Mỵ làm cho mình thắc mắc quá

–         Không nói được, chuyện dài quá, bay sang đi rồi mình sẽ đi thăm Tú, hắn đang cần chúng ta

Mỵ là cô bạn trầm tính nhất cuả bộ ba, thân nhau từ những ngày còn mài ghế đại học.
Xa nhau sau ngày chạy loạn, cuối cùng cách quê nhà một đại dương thăm thẳm. . Mỵ Là cái gạch nối, tâm điểm cuả bạn bè. Tú bên tây, An bên đông,  sau ngày họp mặt liên trường, do sự tình cờ tìm được nhau, nối lại mối dây huyền nhiệm, chuyện trò qua làn sóng viễn liên, trút vào nhau những thăng trầm trong cuộc sống. Bên trong cái vỏ mỏng manh cuả Mỵ, là khối nghị lực vô cùng, không thể hình dung được, những đoạn đường gai góc đã vượt qua. Bên ngoài tấm thân nóng bỏng, rực rỡ cuả Tú che đậy con người yếu mềm, bất định, đầy mặc cảm âu lo. An diụ dàng mềm mỏng, nhưng không hề sợ hãi, cho dù có bị đe doạ, vẫn bất khuất kiên cường.

An nồng nhiệt nhưng đầy từ tâm, Tú xinh đẹp thông minh cao ngạo,  Mỵ trầm tỉnh sâu sắc, mỗi người là một đoá hoa khác thường. Cuộc sống có khác nhau, nhưng tình chung
vẫn là những người phụ nữ  bôn ba trong dòng đời xuôi ngược.Thành công trong xã hội, dưới mái gia đình êm ấm, con cái trưởng thành, tưởng như đã vẹn toàn hạnh phúc. Nhưng có bao giờ dòng sông  đời luôn êm ả, từng ngọn sóng vô hình, bên dưới mặt phẳng an bình, con nước ngầm vận hành như cuồng lưu chực chờ ngày phá tung ào ạt.

2

–         Mời em

–         Cảm ơn anh, em không quen uống rượu

–         Chỉ cần nếm môi, anh sẽ uống dùm em, nhấp một chút thôi em à

–         Vâng, anh.

Ánh mắt nồng nàn mê đắm, màu rượu hổ phách long lanh, phản chiếu dưới ánh đèn mờ ảo,
trái ngược  với cảm giác bay bổng, những sợi thần kinh ngủ yên từ lâu như hồi sinh theo bàn tay ve vuốt. Tú hụt hẫng trong cơn sóng cuộn, càng cố ngoi lên cao, càng như  đắm chìm xuống đáy. Hai bàn tay chặn thái dương, gục đầu xuống, chỉ thấy một  màu hồng mênh mang, lan toả như ánh nắng chiều, vội vàng bám viú, nhảy muá ca hát theo vòng trái đất xoay, miên man bất tận, Tú bềnh bồng trong vùng ánh sáng nhiệm mầu, theo áng mây muôn màu rực rỡ, bám víu những tia nắng cuối cùng, hụt hẫng chới với và tắt lịm sau màn đen.

Tiếng nước chảy đâu đây, tứ chi không nghe theo mệnh lệnh, thân thể rã rời mê mỏi.
Trong đôi tai nghe như từng tràng  đại bác nổ ngang đầu, không, đó là  tiếng búa
nện chan chát trên nắp áo quan cuả nhà bên cạnh. Như trong cơn mộng dữ, ngày tuổi
ấu thơ,  nhìn xuống chiếc áo Tết loang lỗ dấu máu, bàn tay nào nắm chặt lại sự sống monh manh đang tuột dần theo từng hơi thở khó khăn, cảm giác tê liệt như khi nằm trên giường bệnh viện, nhìn khuôn mặt rất xa và rất gần cuả cô y tá, mờ ảo, cận kề …vị thiên thần áo trắng, có tiếng gọi thì thầm, cuốn phim dĩ vãng bao nhiêu năm rồi, tưởng không bao giờ tái hiện, tại sao ? Nhớ nỗi sợ hãi cuống cuồng, nhớ ngày tết Papa không về nhà, Mẹ và mấy anh
chị em chui rút , nằm xuống sàn nhà, tiếng đạn nổ khi gần lúc xa… Tiếng sấm nổ kề bên vang dội, trời chưa mưa, tại sao Tú cảm thấy mình bay lên nhẹ nhàng, như cánh chim trong khoảng trời bao la xanh ngắt. Đang thướt tha bềnh bồng, chợt nghe như có  tiếng Mẹ gọi đâu đây …” Minh Tú, Minh Tú, trời ơi !! “

Tú ngồi dậy, nhìn xuống vùng ngực trần trống trải, nhìn chung quanh căn phòng lạ, quần áo vương vãi. Nhìn sửng vào khuôn mặt và tấm thân xa lạ hiện ra sau khung cửa phòng tắm. Tú ôm đầu, lạnh toát cả người. Không nhớ bằng cách nào, đã vội vã mặc quần áo rời khỏi căn phòng, lái xe về nhà với Mẹ, không kịp thu dọn các thứ hành trang, phải chạy cho thật xa, chạy cho khuất cái bóng quỉ đang đuổi theo chụp bắt. Hoang mang bất định, không nhớ
đã làm gì, và cũng không có can đảm đối mặt một ai, Tú ngồi câm lặng hàng giờ, trầm ngâm suy diễn, câu hỏi cuối cùng vẫn là khoảng trống, vẫn từng cơn lạnh buốt như vết dao cứa vào thịt da.

 

–         Tại sao em lại trốn tránh anh ?

–         Đây là lần cuối cùng tôi đến. Hãy để cho tôi yên, tôi không muốn gặp mặt anh nữa.

–         Thì ra , em đã chán trò chơi mới rồi ư ? Định về bám gót anh chồng hiền lành khô khan đó à ? Sao lại có thể thay đổi nhanh chóng như vậy? Không dễ như  vậy đâu em, anh vẫn còn nhớ rõ lắm, làn da trắng mịn mượt mà, vùng đồi đầy căng sức sống, hãy lại đây, ngoan nầy …

–         Im đi, tôi thật không ngờ anh có thể nói được những câu đốn mạt như vậy.

 

Tú lạnh toát người, nhìn khuôn mặt dài cuả hắn, những nếp nhăn trên đuôi mắt, nụ cười điểu cáng điểm trên môi, và tia nhìn ngây dại chiếu xuống vùng ngực căng. Nghĩ đến ánh mắt bóc trần đó làm cho Tú muốn buồn nôn, lại càng  tự trách mình hơn, tại sao có thể u mê ám chướng đến như  vậy?  Đâu rồi con người lạnh lùng cao ngạo? Tú luôn khoát cho mình chiếc vỏ cứng rắn như thép nguội, để cố gắng che đậy cho bản năng yếu đuối, bức tường bao bọc chung quanh không đủ vững vàng để chống chỏi cùng những trận cuồng phong. Nhìn vào chính tấm gương soi cuả chính mình, những gì Tú cố gìn giữ, che dấu, đang bóc trần theo từng ngón tay, nỗi đau buốt không buông tha. Giọng nói cuả hắn gằn theo từng ngôn từ, thanh âm như dao nhọn cứa vào thịt da.

–         Cô đã muốn thế thì đừng trách nhé.

Tú lặng lẽ quay đi, phiá sau lưng là tiếng cười lạnh, con ác quỷ đã hiện hình, bóng tối bao trùm tứ phía, cô đơn  như  mảng lưới đang buả vây, càng cố vùng vẫy càng thắt chặt lại. như chiếc vòng Kim Cô trong cổ tích*, xiết vào từng sợi thần kinh, đau buốt  đến tận cùng các tế bào nội tạng. Tú ước ao mình có thể niú lại thời gian,  trở thành đứa trẻ ngày nào, thu người nhỏ lại, nằm co rút cạnh góc tường. Bàn tay cuả bà tiên hiền diụ trong cổ tích cũng ruồng rẫy bỏ đi, càng ngậm tăm, càng đau như dao cắt. Tú không thể hình dung được, oan nghiệp gì mà phải gánh nặng tội lỗi nghìn cân. Đâu những dòng chữ ngọt ngào, đâu những diụ dàng săn đón? Trơ những lời lẽ đe doạ, nanh vuốt hùm beo  đã để lộ ra, bản chất đê tiện, đã không còn màu mè che giấu. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng ánh mắt nồng nàn đã hoàn toàn thay đổi, đôi bàn tay không còn nhẹ nhàng nâng niu, đã trở thành móng vuốt  loài kên
kên, thái độ yêu chiều đã thay bằng vênh vang tự đắc, kênh kiệu cuả kẻ tin mình chiến thắng,

Tú chết từng giác quan, niềm hổ thẹn thay bằng cơn sóng hận thù dữ dội, tiếng gào thét trong lòng như cơn trốt cuốn phăng đi chút thiên lương còn xót lại, cái bộ mặt ác quỷ kia, tại sao có thể để cho nó hiện hiện trong cuộc sống nầy?

 

3

Mỵ nhìn vào đôi mắt không còn xanh trong, đâu những tia cao ngạo bốc lửa ngày nào? Cái vỏ bọc bên ngoài đã rơi xuống, bên trong là người đàn bà đáng thương nhăn nhúm
như trái mơ khô, Mỵ chờ đợi, cơn cuồng giông mãnh liệt nào  rồi cũng qua đi, ngọn thác nước sẽ xuôi dòng êm ái, Có điều gì căm phẫn nung nấu trong ánh mắt  im lìm che kín đó, ít nhất tia sáng hận thù chưa tắt lịm sau cơn giông. Tú ngồi co rút một đầu ghế, An cuối đầu kia chờ đợi. Nhớ lại những ngày hồn nhiên trong căn phòng nhỏ, tụng bài chờ ngày thi như
kinh kệ, trêu thiên hạ bằng từng vòng bánh xe lăn khắp phố phường hạnh phúc. Những
sợi tóc đen mượt ngày nào, bây giờ dăm ba lớp màu che đậy, thứ màu sắc hoàng hôn tím nhat nhoà. Mỵ nhìn đôi bạn, cố gắng tìm khung cửa hé mở, Tú vẫn im lặng, ngón tay thon thon se tròn vạt áo, hành động che dấu sự biến động không ngừng trong nội tâm. Ánh mắt diụ dàng, An hỏi bạn

–         Tú, có chuyện gì lại không thể nói ra?

–         Không biết bắt đầu từ đâu , mà cũng không thể hình dung được mình có thể đắm một cách ngu xuẩn như vậy

–         Từ bao giờ, không có điều gì có thể ngăn cách được chúng ta, sao chóng quên thế ? Hãy nói ra xem Mỵ có phương cách gì không?

Giọng nói An ngọt ngào, nắm tay bạn, sức mạnh từ những ngày chung vai sánh bước, con đường xanh bóng cây, lá me bay theo từng vòng xe hạnh phúc, tà áo trắng đơn giản và những nụ cưới thánh thót hồn nhiên. Tú hồi sinh theo từng giọt nước mắt lăn, nước mắt nuốt từ lúc ngã vào hố thẳm, nước mắt thấm vào từng lớp da, bóc từng mảnh tế bào chở che linh hồn yếu đuối.

 

Câu chuyện khi đã bắt đầu, như dòng sông khúc chìm đoạn nổi. Không ngắt lời, không góp tiếng, không tính toan,  chỉ im lặng chia nỗi đau cùng cực, ba người bạn, như những ngày thanh niên cũ, chỉ  thiếu tiếng cười trong vắt hồn nhiên. Tú trút tất cả những gì chất chứa trong lòng, từ mặc cảm tội lỗi, đến sảng sốt hoang mang. Kể lại tất cả, từ những cánh thư tán tỉnh, hẹn hò, lời lẽ diụ dàng tang bốc, luôn chực hờ khen tặng, cho đến hứa hẹn lúc gặp nhau, không nhớ mình đã làm gì, sau khi nhấp ly rượu màu hồ phách, và tỉnh dậy với tấm thân trần, trong căn phòng lạ, hốt hoảng,  bỏ chạy như điên cuồng.

–         Tú, dù cho có chuyện gì sảy ra hay không, hãy tập quên đi, phải can đảm lên, cắn răng bước tới chứ không thể quay đầu

–         Nhưng sự việc nhục nhã nầy biết rửa mấy sông?

–         Chỉ có một dòng sông Nại Hà, nhưng mấy ai biết được bao giờ lại bước qua?

Trí nhớ cũng chơi trò ú tim, thứ cảm giác rời rã khi tỉnh dậy là một điều khác thường, cho dù có say đến không nhớ thì tại sao lại không có cảm giác buồn nôn? Chưa bao giờ Tú hoang mang như vậy. Đau nhất vẫn là không tin mình thua cuộc một cách dại khờ. Càng nghĩ, lại càng hận mình,như chính bàn tay cầm con dao tiếp tục xoáy vào trái tim,  như từng vết roi quất xuống, tấm thân đang oằn oại, ngang dọc dấu đòn thù trên làn da. Tú cắn răng giấu mặt, không thể chiụ đưọc sự  thương hại từ hai người bạn thân thiết. Từ bao giờ, vẫn là Mỵ, cuả những ngày thanh niên luôn trầm tĩnh, như mặt  gương hồ thu trong vắt êm đềm, không ai biết được trong khối óc đó chưá bao nhiêu là mưu tính, An bao giờ cũng đầy từ tâm, cái kiến con sâu cũng tránh xa không giết hại, Tú bao giờ cũng là người năng động,
bốc nổi, gánh lấy hậu quả, luôn luôn sa lầy không lối thoát. Bất công quá, tại sao vẫn là Tú, là người luôn thất bại ?

An nhẹ nhàng:

–         Không nên tự trách mình, đó chỉ là nghiệp chướng mà Tú phải cưu mang

–         Tú tự hỏi có phải mình là người gây nên nghiệp hay không ?

–         Không chỉ là nghiệp từ kiếp nầy, mà biết đâu từ tiền kiếp ?

–         Lấy gì để chứng minh? Tú không thể chấp nhận thua cuộc một cách dễ dàng như vậy.

–         Thế thì Tú muốn làm gì ? Trả thù ?

–         Tú muốn làm cho hắn thân bại danh liệt, tan nát cửa nhà hết thì mới cam lòng

–         Có cần phải làm như thế không?

–         An không là nạn nhân, làm sao biết được niềm đau cùng tận nầy …

Mỵ ngắt lời, dừng cuộc tranh cãi. vẫn cứ như những ngày nào. Chút  ánh sáng từ trong câu chuyện soi rõ sự biến chuyển trong lòng Tú. Cuộc hôn nhân, trông bề ngoài thật hạnh phúc, nhưng  không kềm giữ được bước chân lang bạt, nỗi thèm muốn bay xa. Mỵ đã đoán trước sự giao động trong lòng Tú, từ mặc cảm sợ hãi mình già xấu. Tú thú nhận là mình đã nhờ bàn tay phẫu thuật cắt xén, sửa chữa lại chân dung, nâng vùng đồi ngực nhỏ nhắn, để có được thân hình bốc lửa. Tú đặt mọi người trước sự bất ngờ, không hề báo trước hay bàn tính cùng nhau. Nhìn con người mới cuả Tú, gương mặt như sáp nặn , in khuôn đúc cuả các chuyên gia, không còn là người bạn thuở thiếu thời, điều gì đã làm cho Tú đánh rơi mất con người thanh niên cũ?  Mỵ thở dài, Tú chỉ rước thêm phiền toái vào mình.  Con người thật sự trong cái vỏ nhào nặn kia , vẫn là cô bạn yếu đuối ngày nào. Người phụ nữ đông  phương,  nét duyên dáng thanh thoát diụ dàng, vóc hạc mình mai, không thể mang  hái trái núi lửa
cắm vào, có chăng chỉ gợi sự thèm thuồng ham muốn cuả những tên vô loại. Tú luôn nông nỗi, muốn được sự chú ý,  nhưng thân xác là điểm cuối cùng, sự thông minh, tấm lòng nhân ái luôn giúp đỡ mọi người, những giá trị hiếm quí cuả Tú, có phải đã vượt qua cái nhan sắc nhào nặn cuả chuyên gia không?  Nhưng  sự việc đã rồi, Mỵ trầm ngâm nhìn bạn, lòng
thương vượt qua sự hờn giận, biết hơn lúc nào hết, Tú cần những người thân, những
người bạn chân tình giúp Tú tìm lại chính mình, đương đầu với mặc cảm tôi lỗi, trở lại cuộc sống thuần lương.

Cầm tay An, xiết nhẹ Tú, như  bộ ba cuả thời thanh niên xưa, ngày áo trắng tinh gói trời mây xanh ngát. Luồng  sinh khí chảy vào nhau, cảm nhận được sự sống đang tái hồi. Như những lần tưởng chừng đã gục, nhưng vẫn chỗi dậy tiếp tục bước đi.

–         Hãy nói cho Mỵ biết ý định của Tú, bây giờ muốn giải quyết thế nào? Cố quên đi mà sống, hay là phải trả thù ?

–         Thật lòng Tú cũng không biết phải làm gì .

–         Làm sao có thể sống an nhiên khi hắn còn nhởn nhơ đắc thắng ? Tú không vì mình thì cũng vì những nạn nhân sắp tới.

–         Mỵ có phương kế gì không ?

4

Hắn chỉ là một tên vô loại, Tú không phải là người đầu tiên, và xin tha cho Mỵ nếu
có phải gây ra nghiệp oán, hắn sẽ không có cơ hội nào để  lường gạt người phụ nữ khác nữa. Có biết bao nhiêu người đã thân tàn danh liệt ?

Hạng đàn ông nầy, rất sành tâm lý yếu đuối của phụ nữ, hầu hết những nạn nhân, tưởng đã qua đi thời dại khờ nông nổi, nhưng trong lúc mất quân bình kích thích tố, thân thể chuyển sang giai đoạn cuối cùng cuả sự sinh sản, người phụ nữ giống như ngưởi hụt chân, bám viú vào thời son trẻ, chưa sẳn sàng bước tới giai đoạn cuối cuả cuộc đời. Cuộc sống hôn nhân đã qua lúc tình nồng bước vào thời nghĩa nặng. những săn đón không còn như lúc mới yêu thương, người bạn đời quen thuộc đã quên đi sự hiện diện cuả mình , con cái trưởng thành, không còn phải chăm lo. Thời gian trong tay là kẻ thù , nhưng cũng chính là lợi thế, nếu biết bình tâm, an hưởng, tiếc thay, không thiếu những nạn nhân cuả chính  mình cùng hoàn cảnh xã hôị, phương tiện truyền thông, liên lạc dễ dàng, như con dao hai lưỡi, những thứ nầy cộng vào sự quyến rũ,  ngon ngọt, bọn đàn ông đốn mạt đó, chúng không từ chối thủ đoạn nào.Nhưng chính bản thân nó đã là tên hèn nhát. Cái vỏ lịch lãm, thứ kiến thức góp nhặt lấp liếm chia xẻ từ đồng bọn, đã mục nát phơi bày ra cái lõi hư thối bên trong. Màn kịch dày công sắp xếp từ đầu,Tú rơi thật dễ dàng.

Sự chinh phục nhất thời,  sa ngã vì bị đánh trúng vào yếu điểm,  nhưng không thể  giữ được nạn nhân, khi  thiên lương đánh thức . Đến lúc  biết không thể giữ được, hắn lại dở trò đê tiện, hăm doạ và phá nát. Nhưng làm sao hắn có thể lường trước, với phản ứng bất cần cuả Tú, và càng không thể ngờ là bên cạnh Tú còn có những người thân yêu, luôn luôn chăm sóc bảo vệ.

Nhìn vào tấm ảnh Tú và tên vô loại, qua màn hình, đôi mắt lạc thần, khuôn mặt ngây dại, Mỵ đã đoán được chuyện sảy ra. Tên gian trá đốn mạt nầy, Mỵ không ngạc nhiên khi hắn không hăm doạ được, đã gởi  hình ảnh làm bằng chứng ngoại tình để phá nát gia cang cuả Tú. Thủ đoạn thật hạ cấp, bỏ thuốc vào rượu, trang bị máy ảnh để bày trò đê tiện, không ăn được thì phá cho hôi. Nhìn khuôn mặt  thông minh nhưng quỷ quyệt cuả hắn, ngữ nầy
chưng  bày nhan nhản trong thị trường, tiếc thay,  sự mưu lược đó không mang ra giúp
ích cho cuộc đời, lại chuyên đi hại người. Mang danh hiệu trí thức để chuyên đi loè thiên hạ, bày trò chơi lập lờ chữ nghĩa để xưng tụng lẫn nhau.  Trộm bài, đạo văn làm nghề nghiệp, thực chất vốn liếng không đầy tô, tấp tểnh viết dăm ba câu sáo ngữ,  rồi tự phong mình là nhà văn nầy, vái thi sĩ nọ, cá mè như nhau.

Thấm nỗi đau cuả Tú, xót xa cho mặc cảm tôi lỗi, Mỵ thương bạn vô cùng. Nghiệp chướng vương mang, đã qua gần một kiếp người, khi đã không còn phải chăm sóc con cái, là lúc cần lắng tâm tu tỉnh, sao lại bị cuốn hút vào vòng dây oan nghiệt?

Nhìn hàng số cá nhân trên điện thư,  Mỵ bình tĩnh gom lại tất cả những dữ kiện, không thể lầm lẫn hay sơ hở được. So sánh vào thời lượng, từ lúc bắt đầu sảy ra câu chuyện , cho đến bây giờ, những bằng chứng cụ thể, đã quá rõ ràng. Hắn không thể ngờ được, tất cả những cú điện thoại, điện thư, giờ giấc đều ghi lại  không thể chối cãi được, lạm dụng chức vụ, dùng giờ giấc làm việc để gởi điện thư sàm sở tống tình, hăm dọa nạn nhân, chưa
kể đến hành động phục rượu và hiếp dâm. Những tội trạng đó, luật pháp nào dung
thứ?

Điều làm Mỵ băn khoăn lo lắng bây giờ là có cách nào bảo vệ cho Tú, sau khi sự việc đưa ra ánh sáng, vừa là nạn nhân lẫn nhân chứng, liệu Tú có đủ can đảm để  đối đầu hay không ? Bên cạnh đó, dù có vị tha đến mức nầy, liệu Phương có tiếp tục yêu thương và chăm sóc Tú cho đến cuối cuộc đời ?

Tú ơi ! cả ba chúng ta, thân thiết từ những ngày còn xanh tóc, luôn vì nhau, luôn nâng đỡ , cuối cuộc đời  phù du lại kề vai nhau  cùng gánh nỗi gian truân nầy.

 

Vũ Thị Thiên Thư

 

 

  • Chiếc vòng Kim
    Cô :  Trong truyện Tây Du Ký . Vì Tôn Ngộ
    Không có nhiều phép thuật, không ai trừng trị được , cho nên  Đức Phật đặt chiếc vòng  Kim Cô và bài chú Để giúp cho Đường Tam Tạng  khống chế khi Ngộ Không phản nghịch.

Thanh Ca

Thanh ca

Hãy vẽ cho em sợi nắng hồng

Cột làn tóc liễu thẹn hoa dung

Hong tơ lụạ mới đan đôi cánh

Chở niềm hạnh phúc thả mênh mông

 

Hãy hát vì em lời châu ngọc

Điạ đàng êm ả nhạc suối xanh

Mở cánh rừng hương thơm mời mọc

Khép lại trần gian giấc mộng lành

 

Hãy bỏ  vương hầu cùng  châu  báu

Góc rừng nhật nguyệt chén tiêu dao

Hứng giọt sương mai mềm ty thảo

Chung trà thơm ngat cội hoa đào

 

Hãy thắp vì nhau tia hy vọng

Phong kiếm giang hồ nhặt bút lông

Tảo khởi kề vai chung giấc mộng

Yêu kiều tay vẽ nét mày cong

 

Vũ Thị Thiên Thư

Phù sa ươm tình

Phù sa ươm tình

 

Hẹn nhau từ thuở Nại Hà

Từ nguồn sông khởi phù sa theo về

Chở tình mài miệt cơn

Trăm con nhánh đổ bến thề còn trông

 

Ví dầu điên điển vàng bông

Bếp quê khói quyện nhuộm hồng duyên thơ

Nhịp nhàng câu hát ầu ơ

Êm êm sóng mạ vỗ bờ yêu thương

 

Chén nung đất đậm mùi hương

Khát khao mạch sữa vấn vương cõi lòng

Ngọt ngào căng ngọn đồng đồng

Nghĩa tình theo cánh chim Hồng xuôi Nam

 

 Ấp yêu lời hẹn nghìn năm

Thuyền thơ lộng gió buồn căng lướt ngàn

Thuỷ chung cùng ánh trăng vàng

Thiết tha sáo trúc dịu dàng câu ca

 

Hân hoan trời đất giao hoà

Gối mây dỗ mộng tình bao la tình

 

Thị Thiên Thư

Gọi mãi muà thu

Gọi mãi  muà thu

 

Mềm môi nếm giọt vô cùng

Say trong nỗi nhớ tình chung biệt ngàn

Hững hờ gió gọi mùa sang

Khép vòng tay giữ mênh mang bóng hình

 

Đêm tàn ngọn nến lung linh

Trong hư ảnh hiện chén Quỳnh kề môi

Nở ra bát ngát hương trời

Chập chùng mê mãi gọi người trăm năm

 

Mực rơi xuống nét u trầm

Vẽ trong đôi mắt lạnh căm nổi buồn

 

Vũ Thị Thiên Thư